Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Đếm lấy vần thơ

Có phải rằng: Người thật đã quên
Nhớ thương, thương nhớ lẫn ưu phiền
Những chiều tìm lại thăm con phố
Mấy sáng về qua viếng mái hiên
Con sóng xô bờ nên mất dấu...
Dòng sông cạn nước khó xoay thuyền
Thềm rêu, đếm lấy vần thơ rụng
Còn được chăng là chữ nợ duyên ?

Tú_Yên
(28-06-2009)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét