Thứ Hai, 8 tháng 6, 2015

Bâng khuâng

Chiều bâng khuâng, bóng nắng xa dần
Một kiếp phù sinh mỏi bước chân
Biết kiếm tìm đâu mùa Nguyệt sáng
Mơ ngày tươi thắm ngát hoa Xuân ?
Đời trôi nghiêng ngả, đời xao xác
Cuộc sống trĩu buồn đeo bám thân
Vất vả, truân chuyên mà chẳng thể...
Trả xong món nợ giữa gian trần.

Tú_Yên
(14-11-2009)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét