Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghiệm khúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nghiệm khúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2024

Buông...

 

Buông

Buông tay tất cả chuyện đời
Để lòng trở lại như thời bé thơ
Không cần suy nghĩ, mộng mơ
Cũng không trông ngóng, đợi chờ điều chi.


Buông tay…
Chẳng giữ lại gì
Trăm năm là một chuyến đi – vô thường.

Tú_Yên
(20-02-2024)

Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2024

Lời của Con (1) - Cõng Mẹ đi chơi

 

* GÓC YÊU THƯƠNG
– Một chút cảm xúc ấm áp…
Riêng tặng Con trai (Út Duy) – và tất cả những người con hiếu thảo trên đời.


LỜI CỦA CON (1)
(Cõng Mẹ đi chơi)

Ước gì Mẹ sống thật lâu
Để Con cõng Mẹ trên đầu đi chơi
Loanh quanh dạo khắp mọi nơi
Cho Mẹ quên hết cái thời nhiêu khê

Nếu mà Mẹ có ngủ mê
Thì Con gọi dậy rồi bê ra ngoài
Massage cho Mẹ mỗi ngày
Cho Mẹ khoẻ lại – thọ dài thêm hơn

Nếu như Mẹ có hay hờn
Thì Con giải thích nguồn cơn từng lời
Mẹ đưa Con đến cõi đời
Hiếu đạo là chuyện của người “hiền nhân”

Dẫu cho năm tháng xoay dần
Tình Con yêu Mẹ vạn lần đậm sâu.


Mẹ à!
Hãy sống thật lâu
Để Con cõng Mẹ trên đầu đi chơi.

Tú_Yên
(20-02-2024)


* Mong rằng trên cõi đời nầy vẫn luôn còn có thật nhiều những người con Hiếu thảo và Nhân_Nghĩa trọn vẹn.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2024

Phải thương cả đời

Phải thương cả đời

Mẹ thì chỉ có một
Nên phải thương cả đời
Lỡ mai rồi Mẹ mất
Kêu hoài – không ai “ơi”!

Mẹ già như nắng xế
Chìm khuất cuối chân trời
Mất Mẹ rồi mới thấy…
Lòng buồn – buồn chơi vơi!

Tú_Yên
(20-08-2024)

Cứ như...(2)

 

Cứ như…

Cứ như cây, cỏ, lá, hoa…
Đêm về đón giọt sương sa lạnh lùng
Sáng ra chờ nắng tưng bừng
Để khoe sắc thắm xanh cùng trần gian.

Cứ như mây trắng lang thang
Vô tư bay giữa bạt ngàn trời cao

Cứ như lá hát rì rào
Cứ như Mình – đã quên mau nỗi buồn.

Tú_Yên
(28-08-2024)

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2024

Vần thơ lạc

 

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2024

Tình Mẹ



Tình Mẹ

Cho Con hết cả cuộc đời
Tình yêu của Mẹ như trời bao la.

Tú_Yên
(31-08-2024)

Cứ như...

Cứ như…

Cứ như ngọn cỏ bên đường
Cả đời không phải vấn vương điều gì
Mặc cho năm tháng qua đi
Xanh tươi
Khô héo
…chẳng chi bận lòng.

Mặc cho mưa, nắng, gió, giông…
Cứ như ngọn cỏ luôn không nghĩ gì.

Tú_Yên
(30-08-2024)

 

Thả...

 


Thả…

Thả bay đi hết nỗi buồn
Cho lòng ta được luôn luôn nhẹ nhàng
Sáng…chờ nắng sớm vàng loang
Chiều
…nghe gió hát
…nhìn hoàng hôn trôi.

Thả buồn bay hết đi rồi
Thế là ta có khoảng trời trong veo.

Tú_Yên
(29-08-2024)



Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2024

Bình yên.

 

Bình yên

Bình yên đi giữa cuộc đời
Không ham danh lợi
Không lời đãi bôi
Một mình.
Chỉ một mình thôi!
Thong dong đi giữa cuộc đời – bình yên.

Tú_Yên
(một ngày…như mọi ngày)


Quên!

 

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2024

Mẹ. (2)

 

Mẹ.

 



Mẹ.

Mẹ thì chỉ có một
Nên phải thương cả đời
Lỡ mai rồi Mẹ mất
Kêu hoài – không ai “ơi”!

Tú_Yên
(12-08-2024)

Mẹ.

 

Mẹ.

Mẹ – thì chỉ một mà thôi
Nói năng nhớ phải lựa lời thật êm
Để Mẹ không thấy tủi, phiền
Lòng vui khi có Con hiền, thảo, ngoan.

Mấy mươi năm – Mẹ cưu mang
Nuôi Con bằng tấm lòng vàng bao la.


Mẹ là kho báu trong nhà
Mất Mẹ
…là cả đời ta ngậm ngùi!

Tú_Yên
(09-08-2024)

Nỗi lòng của Mẹ

 

Nỗi lòng của Mẹ

Cho Con mọi thứ tốt lành
Mẹ không biết phải để dành phòng thân.

Để khi thấy khóm Cúc Tần
Bị quên sau biết bao lần nắng chan
Xác xơ – cành, lá…rũ tàn
Chạnh lòng – Mẹ chợt nghĩ sang phận mình

Với Con – Mẹ rất trọn tình
Với Mẹ – Con có biết mình làm sao…?
Bao lần lòng Mẹ nhói đau
Con vô tâm quá nên nào đã hay!?

Mẹ rồi – gió cuốn…bụi bay
“Vẫn mong Con trẻ mãi hoài an vui”.

Tú_Yên
(05-08-2024)

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2024

Lòng Con

 

Lòng Con…

Lòng Con – không chỉ…ít_nhiều
Mà luôn sâu nặng những điều quan tâm.

Mẹ đi giữa chốn thăng_trầm
Có Con bên cạnh – tháng năm ngọt ngào.

Tú_Yên
(08-08-2024)

* Cảm ơn Con, Út Duy!
Cảm ơn Con đã luôn bên cạnh Mẹ mỗi ngày.

Chỉ cần...

 

Nghĩ nhiều làm chi.

 

Như...



Thứ Năm, 15 tháng 8, 2024

Lời của Bé...(viết thay...)

 * Bài thơ nầy Tôi viết thay một Bé gái (3 tuổi) – đã bị gán cho một từ ngữ “không đẹp” ngay trên trang FB của mẹ Bé.

Dù Bé gái còn quá nhỏ (chưa biết gì) – thì đó vẫn là một sự “xúc phạm” – một sự “bạo hành trẻ em” (bằng lời nói).

Tôi cũng muốn nói rằng: Đừng bao giờ làm tổn thương người khác – nhất là “trẻ con”.

Đó là một “tội ác” không thể tha thứ!!

Tôi hy vọng có một lời “xin lỗi Bé gái” – chân thành và công khai ngay tại nơi xuất phát…
Đó là cách tốt nhất để “người nói” có thể nhận được sự “xí xoá” của Cộng đồng Mạng.

Và mai nầy…10 năm hay 20 năm nữa – nếu tình cờ Bé gái nhìn thấy sự việc – sẽ “bớt bị tổn thương” hơn.












LỜI CỦA BÉ…

                  (Viết thay…)

Người lớn ơi!
Xin Bà nói lựa lời
Con bé lắm – không làm gì có lỗi
“Thương” hay “ghét” – cũng chỉ là “sáng”, “tối”
“Thật” hay “chơi” – “Chơi” hay “thật”
…khó lường.

Đường Con đi – chỉ mỗi một con đường
Đầy ánh sáng và những điều tốt đẹp
Lời Con nói – luôn là lời ghi chép
Từ “Hiền Nhân” lưu giữ tự ngàn xưa.

Người lớn ơi!
Dù nói “thật” hay “đùa”
Thì lời ấy cũng “rất là xấu xí”
Sao cứ nói “lời kỳ – kỳ đến vậy”
Con không vui – không vui bụng chút nào!


Nếu một ngày…có gặp – Con không chào
Thì chớ trách tại sao Con làm thế
Cũng đừng nói là “bé thơ” vô lễ
“Tại vì Bà – đã rất tổn thương Con”.


Người lớn ơi!
Bao lời tốt vẫn còn
Còn nhiều lắm – sao Bà quên đi mất?
Lời Cổ Nhân vẫn luôn là rất thật
Nói “lời cay” – “khẩu nghiệp” chất đầy người.


Con vẫn đi – đường đầy nắng vàng tươi
Con vẫn nói…
Vẫn cười…
Và vẫn hát…

Đường Con đi “Bồ Đề” che bóng mát
Cuộc đời Con – mãi mãi sẽ bình yên.

Tú_Yên
(15-08-2024)


– Ngay mùa chay – mùa Lễ Mẹ
…mà có sự việc buồn lòng đến thế nầy.
Rất mong “cả nhà” thông cảm với Tú_Yên nhe.
THANKS CẢ NHÀ!!