Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2022

Lời muốn nói

 * Ngày đầu tiên năm mới - 2022


Vậy là một năm nữa lại qua đi.
Bắt đầu năm mới
– Với 12 tháng
– 52 tuần
– 365 ngày
– Với…giờ…phút…giây…


Và…
Với ý nghĩ thật lạc quan
Với lòng tin luôn vững vàng
Tôi mong “Đoạn đường phía trước sẽ là những ngày tháng bình yên, thanh thản và đầy ắp tiếng cười vui vẻ”

Hãy bắt đầu năm mới bằng niềm tin rất mới
“Cuộc sống rồi sẽ có thật nhiều…thật nhiều niềm vui – con người rồi sẽ hạnh phúc hơn…và tất cả đều sẽ thật vẹn tròn, mỹ mãn.”

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

Một mảnh đời

 



Một mảnh đời

Chị là giáo viên.
Một Cô giáo hiền hoà được học trò hết lòng yêu mến.
Chị cũng vô cùng yêu quý cái nghề mà mình đã chọn lựa và ấp ủ từ ngày còn cắp sách đến trường.
Vậy mà Chị đã phải bỏ nghề, bỏ đi mơ ước của riêng mình, để làm tất cả…chỉ vì cái gia đình nhỏ mà chị hết lòng quan tâm, trân quý.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

Ba năm_Một chặng đường



* Ngày 06-05-2010


Ba năm.
Cũng đúng vào giờ và ngày tháng nầy ba năm về trước, mình đã post bài thơ đầu tiên lên DĐ KHPT - sau một thời gian rất dài im ắng.
Nói đúng hơn thì chính nỗi lo cơm áo gạo tiền đã chôn vùi, khuất lấp đi niềm mơ hoài và khát vọng mà mình ấp ủ cả đời đối với niềm đam mê văn chương.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Một kiếp người

Tối qua, vào thăm trang thơ của anh PT Nhân (PN San) - một người bạn thơ, tuy lớn hơn nhiều tuổi nhưng mình vẫn luôn thích gọi bằng "anh Nhà Quê" một cách thân thiết và thoải mái với chút gì đó nũng nịu của người em gái nhỏ.

Trang thơ vắng ngắt!
Chỉ là trên mạng, chỉ là màn hình vi tính, vậy mà sao mình vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo và buồn thảm đến khôn cùng.

Quãng đường qua

Giáng Sinh sắp đến.
Vậy là một năm nữa lại chuẩn bị qua đi.
Những ngày cuối cùng của tháng mười hai, trong một chừng mực nào đó, dù quá khứ hay tương lai, thì mãi mãi vẫn chỉ là chuỗi dài tất bật những chuyện đời thường, nhưng lại luôn âm ỉ biết bao điều trăn trở.
Thời gian như ngưng đọng đối với vạn vật chung quanh, như đứng yên một chổ không hề xê dịch, vậy mà trôi nhanh đến chẳng thể ngờ.

Một năm
Rồi lại một năm
Thời gian cứ thế lặng thầm thoi đưa

Niềm mơ nguyên vẹn



Những cơn mưa cuối mùa rồi cũng qua nhanh. 

Bầu trời như xanh hơn trong những ngày nắng vàng ấm áp.

Buổi sáng.
Mây gờn gợn nhẹ bay trên khoảng không cao rộng, dường muốn vui đùa cùng cơn gió đã mang chút hơi hướm se se của ngày đầu Đông.

Vu Lan_nỗi nhớ...





















Tháng bảy về
Không gian yên ắng nhẹ nhàng và hình như phảng phất đâu đây là mùi trầm hương thoang thoảng.
Các cổng chùa rộng mở.
Mọi người tất bật, xôn xao để chuẩn bị bước vào Lễ hội Vu Lan: Mùa báo hiếu.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Không gian xanh trên dòng Tiền giang



Sông Cửu Long, là tên gọi chung cho các phân lưu của sông Mê Kông chảy trên lãnh thổ Việt Nam.
Bắt đầu từ Phnôm Pênh, nó chia thành 2 nhánh: bên phải là sông Bassac (sang Việt Nam gọi là Hậu Giang hay sông Hậu) và bên trái là Mê Kông (sang Việt Nam gọi là Tiền Giang hay sông Tiền).
Cả hai đều chảy vào vùng châu thổ rộng lớn Nam Bộ Việt Nam (dài chừng 220-250 km mỗi sông).
Tại đây, sông Mê Kông còn được gọi là sông Lớn, sông Cái, hay sông Cửu Long.
Có lưu lượng rất lớn, khoảng 6.000 m³/s về mùa khô, lên đến 120.000 m³/s vào mùa mưa, và chuyên chở rất nhiều phù sa về bồi đắp cho đồng bằng Nam Bộ.

Quán Vườn




Bên ly café thơm ngát, câu chuyện về một không gian hư vô lại thật gần và như hiển hiện ngay trước mắt mọi người. Những nick_name, những câu đùa vui dí dõm hay những lời chọc ghẹo vu vơ lại trở thành những đề tài nóng bỏng, minh chứng cho sự hòa hợp giữa những người mà mấy phút trước đây chỉ là những bóng hình nhạt nhòa xa lắc.

Win Win























Win Win

Con vật mà Tôi yêu thương.
Là người bạn thân thiết mà hàng ngày Tôi luôn nhỏ to trò chuyện hay đôi khi cùng đùa giỡn cho "vui".
Đối với Tôi, chó có một vị trí thật đặc biệt và dường như không bao giờ Tôi coi nó là một sinh vật chẳng hiểu biết gì.

Như một giấc mơ




Đã từ lâu, Vĩnh Trà vẫn hằng ao ước có được những người bạn thật sự hiểu mình.
Những người bạn chân thành và nhân hậu có cùng chung sở thích, cùng chung niềm đam mê - một niềm đam mê rất tao nhã và thú vị: đó là Văn_Thơ.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Ngày Hội ngộ




Biết bao nhiêu ý nghĩ cứ loay hoay trong đầu.
Biết bao nhiêu là điều muốn nói lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Cái cảm giác như mơ hồ...như mông lung...như một cái gì đó bất ngờ đến đổi đôi khi ta không dám tin đó là sự thật.
 
Ấy vậy mà điều đó lại đến: Những nick_name trong thế giới ảo bỗng chốc lại hóa thành người bằng xương bằng thịt thực sự hiện hữu bên nhau với tay trong tay và những ánh nhìn vui tươi, hớn hở.

Ảo hóa Chân
















Đã từ rất lâu, Vĩnh Trà vẫn mơ hoài về niềm đam mê thuở nhỏ.
Và giấc mộng một thời không ngừng thôi thúc khi cuộc sống đã có một chút gì đó đổi thay.

Gần hai năm miệt mài lang thang khắp nơi trong thế giới ảo. Vĩnh Trà không dám nghĩ rằng: rồi mình sẽ có được những người bạn thực trong một không gian mênh mông mà mỗi người chỉ là một nick_name.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Niềm mơ...




Nim mơ

Có lẽ, từ ngàn xưa cho đến tận bây giờ: trong những thú giải trí thanh tao trên đời thì chúng ta phải nói đến Cầm - Kỳ - Thi - Họa.

Vĩnh Trà, đơn giản chỉ là một phụ nữ bình thường như trăm ngàn phụ nữ khác.
Nhưng với vẻ ngoài bình dị chân chất thì ẩn chứa trong Cô là cả một ước mơ cháy bỏng: niềm đam mê Thơ_Văn.

Mấy mươi năm đã trôi qua.
Cuộc sống chộn rộn và vất vả, nhưng lúc nào Cô cũng canh cánh nỗi lòng với nghiệp dĩ văn chương.
Những khi thao thức khó ngủ trằn trọc giữa khuya, có lúc dù đang bận bịu tất bất với công việc mưu sinh hàng ngày...bất chợt một ý nghĩ thoáng qua, Cô lại chộp vội lấy quyển sổ nhỏ và cây bút bi lúc nào cũng để sẵn bên cạnh, hý hoáy ghi vội ghi vàng...

Lắm lúc Cô chợt bật cười vì sự ngớ ngẩn, mê đắm của mình: “mê gì không mê, lại mê thơ” 😍

- Không sao, chỉ là cái nợ thi nhân thôi mà.
Cũng tao nhã lắm đó chứ.

Cô lầm thầm rồi tự trấn an mình như thế.

Vu Lan_ Mùa báo hiếu

Năm nào cũng thế.
Cứ mỗi độ tháng bảy về, người người lại lũ lượt đến Chùa để cúng dường, để cầu an cho người sống và cầu siêu cho những người đã khuất.
Vu Lan_Mùa báo hiếu.
Là ngày mà tất cả mọi người dành trọn lòng mình cho riêng một người được trân quí nhất trên đời : Mẹ

Hôm nay là Lễ Vu Lan
Tôi muốn được viết về người Mẹ đã khuất của tôi.