Cứ mỗi lần nhìn ra khoảng trời trước cửa với trùng trùng mây trắng…
Những cụm mây trắng cuồn cuộn, dâng đầy và luôn thay đổi hình dạng liên tục…
Những cấu hình phức tạp đầy tính thẫm mỹ đã khiến cho ta hình dung ra đủ thứ…
Những ngày giãn cách
Viết…
– Để giải tỏa tâm trạng
– Để không phải nghĩ nhiều về những điều không vui đang xảy ra chung quanh trong cơn “Đại Hồng Thủy Covid 19”
Gần 7 tuần trôi qua…
Những ngày giãn cách cứ lần lượt ngắn dần
Tuy đã quen với những khoảng lặng chung quanh mình từ xưa đến nay, nhưng không hiểu sao lòng Tôi vẫn luôn luôn nặng trĩu và ngập đầy những bâng khuâng khó tả?!
Những ngày giãn cách của 19 Tỉnh, Thành Phố phía Nam.
Bắt đầu những ngày Trà Vinh giãn cách vì Covid 19.
Việt Nam đang căng mình chống dịch!
Cả thế giới đang căng mình chống dịch!
Lần đầu tiên trong đời chứng kiến tận tường một trận đại dịch khủng khiếp – Tôi dường như không còn nghĩ được gì ngoài những nỗi buồn.
Thầm thì với...Má
Tại sao cứ buồn ?
Hôm nay cúp điện.
Không khí oi bức, ngột ngạt.
Ngôi nhà trống rỗng lặng trang chỉ có mỗi mình An và...chó Win.
Thời gian như ngưng đọng, nặng nề theo từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ
treo tường.
Chó Win nằm sãi cả bốn chân, bình thản và thoải mái với giấc ngủ
ngon lành, bỏ mặc cô chủ đang trĩu buồn với những ý nghĩ đầy ắp mà dù đã cố gắng
hết sức vẫn chẳng thể nào đuổi được ra khỏi tâm trí.
Thế là lại trở về với những ngày lặng lẽ, âm thầm - mỗi ngày như một ngày.
Thời gian cứ trôi, dòng đời cứ cuốn
Và An như con vụ cứ xoay tít mù trong cái vòng khốn khó, gian nan.





