Buông
Buông tay tất cả chuyện đời
Để lòng trở lại như thời bé thơ
Không cần suy nghĩ, mộng mơ
Cũng không trông ngóng, đợi chờ điều chi.
…
Buông tay…
Chẳng giữ lại gì
Trăm năm là một chuyến đi – vô thường.
Tú_Yên
(20-02-2024)
Buông
Chẳng biết làm sao?!
* Viết cho một Người rất thân – và đã rất xa…rất xa…!
Nhớ mãi ơn Người!
Cảm ơn Người
Người ở chốn xa xôi
Đã có một thời…hình như thân thiết lắm
Đã có một thời…đầy dịu dàng, đằm thắm
Đã có một thời…đăm đắm nỗi niềm mơ…
Cảm ơn Người
Cảm ơn những câu thơ…
Luôn chan chứa những đợi chờ, mong mỏi
Luôn được nhắc khi chuyện trò buổi tối
Luôn ngọt ngào bao nỗi ước mơ sau…
Cảm ơn Người
Dù năm tháng qua mau
Vẫn nguyên đó những ngày nào thân ái
Vẫn ở trong Tôi
Và Tôi luôn nhớ mãi
Nhớ mãi ơn Người đã vun đắp lại niềm tin…
“Ngày mới bắt đầu luôn là ánh bình minh”
Cho Tôi thấy đời mình thôi trắc trở
Cho Tôi thấy ngày mai luôn rộng mở…
Xin cảm ơn Người
…Giúp nhịp thở hồi sinh
“Ngày mới bắt đầu – luôn là ánh bình minh”.
Tú_Yên
(28-08-2024)
Vần thơ lạc
Có một vần thơ lạc
Lạc về nơi không người
Chỉ có tiếng Chim hót
Và nắng vàng rất tươi.
Có một vần thơ lạc
Lạc giữa trời mênh mông
Luôn giăng đầy mây trắng
Mây trắng trôi bềnh bồng.
…
Có một vần thơ lạc
Lạc vào vùng bình yên
Tôi ngồi nghe gió hát
Chờ ngày lên – thật hiền.
Tú_Yên
(22-05-2024)



