
Mong
Mong mãi - mùa thu chưa thấy đến
Để tôi thầm nhặt lá vàng rơi
Ấp yêu với cả lòng thương mến
Ghép lại thành tên của một người
Người ấy bây giờ ở tận đâu ?
Có buồn khi đêm vắng canh thâu
Ước gì khi thấy lòng lên tiếng
Có nhớ gì khi nắng đổi màu ?
Tôi ở nơi nầy vẫn chắt chiu
Từng màu lá chết để nâng niu
Từng mùa thu đến…rồi thu đến
Nhặt lá vàng rơi mỗi buổi chiều.
_Phi Khanh_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét