Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Nhớ

Ngày tháng dần qua
Rồi sẽ xa
Trường cũ năm xưa cũng nhạt nhòa
Có chăng là chút lòng hoài niệm
Và nhớ đong đầy trong tim ta.

Nhớ về trường cũ
Nhớ thầy xưa
Nhớ cả con đường - ai đón, đưa ?
Nhớ hàng Me già xơ xác lá
Cứ mãi lặng buồn sau cơn mưa

Tú_Yên

(30-12-2009) 
 

Vẫn là Quê Hương

Cho dù vạn nẻo sơn khê
Nhớ mong luôn cứ bộn bề lòng ta
Lục Bình trôi giạt ngàn xa
Vẫn theo con nước về qua - quê mình.

Tình trong…
Bóng trúc
Sân Đình
Thương người xa xứ nặng tình nước non.

Trăng khuya
Khi khuyết
Khi tròn
Tình quê muôn thuở vẫn còn đầy_vơi.
...

Về thăm quê nhé
Ai ơi !
Qua mùa Đông lạnh
Là trời - vào Xuân.

Tú_Yên

(30-12-2009)

Lạc mùa trăng ?

Đi qua mấy nẻo đời vô vọng
Sương vẫn bên hiên nhỏ giọt buồn
Lá khóc xa cành nên xao xác
Mây hờn che khuất mảnh trăng suông.

Gió đợi chờ chi mà lặng lẽ ?
Chằng thèm nhẹ lướt
Chẳng thèm bay
Thơ rơi...
Rơi mãi lời ngơ ngẩn
Lạc cả mùa trăng
Ai có hay ?

Tú_Yên

(30-12-2009)

Có Thu nào

Có Thu nào
Màu lá chẳng vàng đâu ?
Và sợi khói lên trời không bảng lảng
Nắng dịu dàng vẫn long lanh sương sáng
Cho mắt ngươi xa một thoáng đượm buồn.

Có Thu nào
Mưa rả rích không tuôn ?
Rơi ướt áo và mộng thường lạnh giá
Người vẫn thế
Muôn đời xa
…xa quá
Ta chẳng được gì giữa nhớ và quên.

Bước chân đời ngàn thuở vẫn chông chênh
Đường trần gian luôn gập ghềnh thế đấy
Ngày tháng cũ sao xa xăm đến vậy ?
Trong mù tăm lại khắc khoải vô cùng.

Chiều về rồi
Đêm tối đến - mông lung...
Ta vẫn hỏi: có Thu nào - ở lại ?

Tú_Yên

(30-12-2009)


Ru...ai ?

Buồn trông con Nhện giăng tơ
Nhện ơi !
Nhện hỡi !
Nhện chờ đợi ai ?

                         (Ca Dao)

Rứt lòng
Thả sợi tơ bay
Chông chênh
Năm rộng_tháng dài - hắt hiu

Nhọc nhằn
Sớm sớm...
Chiều chiều...
Dọc_ngang
Mắc sợi tơ nhiều buồn vương.

Vòng quanh hai nẻo yêu_thương
Chòng chành
Vẫn chẳng trọn đường nhớ_quên.

Chiều trông mạng nhện
Buồn tênh
Mong manh như nỗi bấp bênh phận người.

Nhện buồn !
Thả sợi tơ rơi
Ru ai mà cứ buông lơi
Ơi à...

Tú_Yên

(30-12-2009)

...Sao đợi...sao chờ ?

Ta nắm trong đôi tay
Hạ nồng nàn năm cũ
Cánh Phượng
Chiều
...ủ rũ
Vì thiếu tiếng Ve sầu.

Người ơi !
Người đi đâu ?
Mà không về thăm lại
Ngôi trường làng xa ngái
Của một thuở hồn nhiên.

Năm tháng dường chao nghiêng
Dưới bàn chân vội vã
Đường trần chông chênh quá
Ta mỏng mảnh, bơ phờ...

Biết sao đợi - sao chờ ?
Tuổi xuân xa - xa mãi
Năm rồi năm - quay lại
Cố níu.
Mà đời trôi !

Phượng hồng ơi !
Ve ơi !
Mùa đi qua thầm lặng
Ta một mình ngồi ngắm
Đom đóm...lập lòe bay

Biết chờ ai ?
Đợi ai ?

Tú_Yên

(30-12-2009)

Em - chỉ là thơ ?

Ừ thì...
Em chỉ là thơ
Trải hồn mơ mộng vu vơ bên đời
Như làn gió nhẹ chơi vơi
Như vầng trăng bạc giữa trời - mông lung

Em như con sóng nghìn trùng
Vỗ về bờ cát lạnh lùng - rồi xa
Là mây
bảng lảng
la đà...

Quẩn quanh theo bóng thiên hà - mù khơi

Ừ thì
Em cũng mơ thôi
Chiều Đông mà lại mong trời nắng lên ?
Một ngày
Bờ dốc chênh vênh ?
Trăm năm
Con sóng bồng bềnh - về đâu ?

Cũng mong gom chút sắc màu
Dệt vần thơ ấm ngọt ngào
Thế thôi !

Tú_Yên

(29-12-2009)

Một mình !

Ta - một mình thao thức với đêm
Đôi mắt trắng trông ánh đèn hiu hắt
Tiếng hát xa xôidịu dàng - khoan_nhặt
Lại chòng chành cơn co thắt buồng tim.

Ta - một mình nhìn bóng lặng im
Nghe điệu nỉ non con Dế mèn ru khúc...
Bất chợt nhận ra lòng mình đôi lúc
Chỉ tuềnh toàng những nỗi đầy_vơi.

Ta một mình
Và gọi...
Ta ơi !
Nửa mảnh trăng rơi
Nửa đời rỗng toác

Một trái tim côi
yếu mềm
phờ phạc
Thu sắp tàn rồi
Và gió chớm đầu Đông ?

Ta một mình
Đêm trống vắng
mênh mông
Cũng muốn viết cho xong vần thơ khắc khoải
Nếu mai nầy có điều chi sót lại
Chỉ mơ hồ
Là niềm hoang hoải - chông chênh.

Vẫn chỉ một mình
Ta đợi...
Mặt trời lên.

Tú_Yên

(28-12-2009)

Biết đâu

Biết đâu mùa sẽ rất trong
Xuân sang
Hoa thắm
Nắng hồng
...thật xinh
Cho câu lục bát đượm tình
Như dòng Tiền_Hậu quê mình - chờ ai

Biết đâu được chút thơ ngây
Đã đi biền biệt từ ngày - rất xưa
Ngoài kia mây nhẹ...gió thưa
Dòng sông bên lở đong đưa bên bồi

Bao giờ con nước ngừng trôi
Trời không mưa_nắng
Thì thôi mong người.

Xuân về
Vàng cánh Mai tươi
Em thơ trẩy hội - tiếng cười giòn tan.

Tú_Yên

(27-12-2009)

Ru ?

Trời buồn nên cũng lặng thinh
Ta buồn ngồi ngắm bóng mình - thế thôi !
Vần thơ còn đó
...ngày trôi
Tình như làn gió xa xôi - cũng đành.

Rã rời...
Chiếc lá mỏng manh
Xạc xào
Cứ mãi trên cành - đong đưa.

Thì là nắng sớm, mưa trưa
Thì là giấc mộng ngày xưa khép rồi.

Ru tình !
Tình có ru tôi ?
Ru hời...ru...
giấc mơ đời chông chênh.

Lặng thầm - con sóng lênh đênh
Thuyền không bến đổ bồng bềnh - khơi xa.

À...ơi…
Làn gió thoảng qua
Lời ru rớt lại...
Cho Ta ?
Cho Người ?

Tú_Yên

(27-12-2009)