Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Nợ nần ?

Yêu thơ từ thuở xuân xanh
Nợ nần nên mãi chẳng đành rời xa
Chiều nghiêng
Bóng đổ - nắng tà
Câu thơ vẫn cứ thật thà loanh quanh...

Dẫu rằng tình chỉ mong manh
Vẫn luôn ươm giấc mơ lành mai sau
Tưởng chừng trong cõi chiêm bao
Yêu thơ từ những kiếp nào - rất xa

Mưa giăng đầu ngõ
Mưa qua...
Thơ là muôn khúc tình ca ngọt ngào
Là mây gió
Là trăng sao
Thơ lung linh giữa sắc màu trần gian.

Tú_Yên

(03-02-2010)  

Thu về...

Thu về...
Lá rụng nhiều chưa ?
Nghe như có bước chân thưa - xạc xào

Trời buồn !
Gió cũng lao xao
Người buồn như tự thuở nào - rất xa.

Vẩn vơ...
Mây bạc la đà
Bên trời...
Có ánh Sao sa - xuống trần.

Tú_Yên

(03-02-2010)

Tri âm ?

Ừ thì cứ gọi: Tri âm
Cùng nhau dệt giấc mộng thầm ảo hư
Dẫu rằng chỉ thoáng hình như...
Phải chăng mình đã quen từ rất lâu ?

Ừ thì là chút mùa Ngâu
Làm rơi những giọt lệ sầu vu vơ
Cho mình gom lại đan thơ
Thế là cũng đủ để chờ…
Đó thôi.

Tú_Yên

(01-02-2010) 

Bỗng dưng...

Bỗng dưng lai láng hồn thơ
Vu vơ mong ngóng, đợi chờ - thế sao ?
Thu qua
Cánh lá vẫy chào
Xuân xinh bước đến lao xao bên thềm.

Bỗng dưng ngọn cỏ lã mềm
Hình như có chút hương đêm vừa về.

Cách ngăn ngàn dặm sơn khê
Có khi anh lại nghiêng bề - không em ?

Cũng mong
Chân cứng - đá mềm

Lời tình thơ bỗng dịu êm với người
Trời xanh và nắng thật tươi
Cho hoa lá chợt (biết cười) - ngu ngơ.

Dẫu rằng thơ chỉ là thơ
Cũng mong đan một chút chờ - dễ thương.

Tú_Yên

(01-02-2010)

Bước Xuân

Xuân nhè nhẹ rơi xuống thềm ngơ ngác
Cho vầng trăng đi lạc giữa mùa quên
Hoa muôn sắc đưa hương thơm ngào ngạt
Và Xuân về - Xuân mãi cứ mông mênh

Mây lãng đãng
Không gian tràn nắng ấm
Ươm giấc mơ đời xanh thắm, dịu dàng
Xuân se sẽ bước thầm vào cõi mộng
Đã một thời quên_nhớ bỏ đi hoang

Ta dang tay ôm mùa Xuân rộn rã
Dệt niềm tin cho mơ ước thuở nào
Thắp sáng lại ngọn nến hồng năm cũ
Để nồng nàn len nhẹ giữa chiêm bao

Gom chồi biếc
Gom lá hoa
…và cỏ
Ghép lại riêng Ta một góc yên bình
Quên trăn trở giữa vòng quay tất bật
Của đời người và cơn lốc tử_sinh

Xuân ngoan ngủ bên đời Ta mê mải
Đừng khẽ khàng
Đừng rón rén rời xa
Xuân bao tuổi vẫn ngọt ngào, say đắm
Xuân về rồi
Xuân hỡi !
Chớ trôi qua.

Xuân về rồi
Xin ở lại - bên Ta.

Tú_Yên

(22-01-2010)
 

Mùa Xuân về

Xuân về, lòng lắm chơi vơi
Thương người xa ngắm Xuân rơi - rồi buồn !
Quê hương là đó cội nguồn
Nghìn trùng mà vẫn mãi luôn bên đời

Xuân về
Rộn rã tiếng cười
Nhớ người xa xứ bùi ngùi - mà đau
Tình quê nồng ấm biết bao
Vẫn mong bên đó dạt dào niềm vui

Hãy quên.
Quên hết ngậm ngùi
Lắng tai nghe khúc Xuân đời reo ca
Gửi lời theo bóng mây xa
Người ơi !
Xuân có trôi qua - lại về.

Quê.
Nghìn năm vẫn là Quê
Xuân xa dẫu có bộn bề - vẫn Xuân.

Thôi thì...xin chớ bâng khuâng
Biết đâu sẽ có một lần...Xuân tươi.

Tú_Yên

(19-01-2010)

Là thật đó mà

Thật mà
Là đó...
Bỗng dưng
Xa xôi sao lại chợt gần - làm chi ?

Lỡ rồi mộng ước xuân thì
Em giờ chỉ ngắm mùa đi qua đời
Lặng thầm nhặt chút mơ rơi
Rồi đan kết lại thành lời vu vơ

Thật mà
Là đó - Tình thơ
Với câu_với chữ
…ngẩn ngơ - hiu buồn
Dệt thành khúc nhạc tơ vương
Mà nào đâu biết yêu thương thế nào

Chỉ là le lói - vì Sao
Lạc loài giữa khoảng trời cao tít mù
Thôi đành khép giấc mơ Thu
Đóng mùa Đông lạnh…vi vu...gió về

Xuân trôi theo cõi tỉnh_mê
Hạ nồng cũng chỉ bộn bề - rồi xa.

Anh à !
Là thật đó mà
Bỗng dưng  em ước mây sa xuống thềm
Mong trời đừng trở lại đêm
Lung linh, ngày nắng êm đềm
…như thơ.

Tú_Yên
(19-01--2010)

Mơ vẫn là mơ
Vẫn là...mơ
Câu thơ rơi xuống giữa mong chờ
Người xa ngơ ngẩn
Tình...ngơ ngẩn
Theo gió Xuân về gieo ý thơ
Cho suốt cuộc đời ta cứ mơ
Như thế...
Mơ là...
Mơ - vẫn mơ.

Tú_Yên

(19-01-2010)

Ngẫm...

Ngẫm đời
Lắm nỗi bể dâu
Đường qua biết có bến nào bình yên ?

Làm gì ?
Được cõi an nhiên
Làm gì để nỗi ưu phiền rời xa ?

Ngẫm mình...
Ta lại trách Ta
Mộng mơ chi lắm
rồi ra...
thêm buồn !

Tú_Yên

(19-01-2010)

Xuân

Xuân đến bên thềm - Xuân tái lai
Xuân may áo mới khắp muôn loài
Xuân chan hương sắc vào hoa thắm
Xuân dịu dàng như cánh gió bay.

Xuân gửi an vui khắp mọi nhà
Xuân về ru ngọt khúc hoan ca
Xuân gieo nhung nhớ tràn muôn lối
Xuân rộn trong lòng ai - rất xa ?

Xuân vẫn là Xuân của đất trời
Xuân êm đềm, rộng khắp, nơi nơi
Xuân sang hớn hở đàn em bé
Xuân ướp men say - mắt rạng ngời.

Xuân - Chúc nơi nơi: Phúc - Lộc - Tài
Xuân nồng nàn, ngoan ngủ trên tay
Xuân - thêm một tuổi - đời thêm sáng
Xuân đến bên thềm - Xuân tái lai.

Tú_Yên

(18-01-2010)