Một mai hóa kiếp tro tàn
Thoáng qua cỏ đã bên đàng phủ xanh
Phù hoa – tạm bợ…mong manh
Vân du tám hướng chẳng dành riêng ai.
…
Cuối cùng tay vẫn trắng tay
Biết còn hay mất?
Ngày mai…
Mất?
Còn?
Tú_Yên
(30-07-2018)
Một thoáng phù vân
Ta bước đi giữa đường trần vội vã
Nghe sỏi đá trở mình rên rỉ dưới bàn chân
Đời cũng chỉ là một thoáng phù vân
Được hay mất – có còn gì để lại ?
Hạnh phúc là chi mà xa – xa mãi
Để phải mòn hơi trong mong đợi, kiếm tìm.
Giông bão về, con chim nhỏ giật mình thôi hót – lặng im
Đôi mắt long lanh ngẩn ngơ điều thảng thốt.
Mơ thế thôi!
Trăm, nghìn năm – chỉ một
Vời vợi bên đời bao nông nổi, mịt mù
Giấc mộng tàn, nửa mảnh hồn rơi và một thoáng hình như…
Miên viễn trời xa mệt nhoài thân lữ thứ.
Đâu là tương lai ?
Đâu là quá khứ ?
Lẫn lộn muôn đời hai chữ…
Dại – Khôn.
Tú_Yên
(01-05-2008)
Cảm xúc trước những tấm lòng đầy nhân nghĩa của biết bao con người đang xả thân nổ lực giải cứu đội bóng thiếu nhi đang mắc kẹt trong hang Tham Luang Thái Lan.
Bài thơ nầy – như một sự chia sẻ…như một lời nhắn gửi:
– Cám ơn tất cả những người trong đội cứu hộ đã không màng gian nan, nguy hiểm để giải cứu đội bóng thiếu nhi Thái Lan.
Một việc làm nói lên nghĩa cữ rất cao quí mà chúng ta cần luôn nâng niu, trân trọng và gìn giữ trong cuộc sống nầy – “Lòng nhân ái”
– Cám ơn những tấm lòng đã luôn hướng về hang Tham Luang và cầu mong điều tốt lành nhất cho đám trẻ đang trong cơn hoạn nạn.

Điều bất tử…
Hang Tham Luang – dấy lên điều bất tử
Là “tình yêu nhân loại” cứ xanh ngời
Trong cuộc sống, đời vẫn còn nguyên đấy
Nghĩa và Nhân luôn đầy mãi không vơi.
* Kỷ niệm ngày giỗ lần thứ 28 của Ba/Họa sĩ_Điêu khắc gia Đông Du
Hăm tám năm trời thắm thoát qua nhanh
Mà dường thể vẫn trọn lành đâu đó
Bức vẽ ngày xưa
Khung hình tỏ rõ…
Ghi dấu cuộc đời (như chỉ giấc mơ thôi).