4 mùa
Nhìn hoa nở mới biết rằng Xuân đến
Nghe tiếng Ve - thì đã bước sang Hè
Nhặt lá rơi - Thu đượm sắc vàng hoe
Đêm se lạnh mới hay là Đông tới
Trăm năm câu chữ luôn thầm lặng
Như áng phù vân dỗ bóng chiều
Thơ người là gió hắt hiu
Thơ tôi - con sóng liêu xiêu (gợn buồn)
Tú_Yên
(25-05-2016)
Chị ơi !
Nơi chốn mờ xa đó
Có nhớ quê xưa với góc nhà
Nhớ lúc chiều buông - Diều căng gió
Nhớ di ảnh buồn của mẹ cha ?
Tự dưng
Tự dưng nghĩ cũng tức cười
Thiên: Trời
Địa: Đất
Nhân: Người
và: Ta
Có thần thánh
có quỷ ma
Lại thêm rác rưởi…ngọc ngà…và thơ
Thơ thì viết để ươm mơ
Rác rưởi: đổ bỏ
Ngọc - ơ…để dành.
Tú_Yên
(04-01-2010)
Ve kêu - biết đã đến hè
Có thời xa lắc mà nghe nhớ hoài
Ký ức buồn - lãng đãng bay
Âm vang như tiếng của ngày - rất xưa
Thơ viết để ươm đầy ước vọng
Đôi khi làm lắng đọng hồn ai
Như làn gió thoảng…mây bay…
Ngân nga ru khúc mê say tặng đời