Về...
Về cuối
bãi – nhặt giùm Ta ký ức
Lỡ đánh rơi từ cái thuở xa nào
Cây Bất Tử đã không còn bất tử
Khi tình đời mờ nhạt tợ chiêm bao.
Về cuối bãi – nhặt giùm Ta chút nắng
Đậu bờ rêu nơi bến vắng không thuyền
Tin yêu mất nên đợi chờ cũng mất
Một kiếp trần...cô độc – lại
hoàn nguyên.
Về cuối
bãi
...làm gì?
Ta không biết
Người
vô tâm như sỏi
đá vô tâm
Thôi quên hết những
gì là quá khứ
Về hư vô...xin một
chổ - Ta nằm.
Tú_Yên
(01-08-2021)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét