Cái tôi – vô thường

Lưng trời
Trăng lửng lơ buông
Trần gian
một thoáng…
vô thường ghé thăm
Cao vời cũng chỉ trăm năm
Đời sao lại giống tơ tằm rối tung ?
Trăng đầy
rồi khuyết
…tuyệt cùng
So đo thì chớ.
Vẫy vùng bao lăm ?
Thong dong – riêng cõi lặng thầm
An nhiên
thanh thản
Trăng nằm nghiêng soi…
Khi buồn
ngắm mảnh trăng côi
Thấy ta bất chợt hết rồi ưu tư
Thiên thu, vẫn đó - hình như…
Hình như trăng cứ từ từ dạo chơi
Dạo chơi ở giữa tầng trời
Dạo chơi ở chốn…cái tôi – vô thường !
Tú_Yên
(18-06-2016)
* Cảm tác từ “Trò chuyện cùng trăng” của Từ Nguyễn (Nguyệt Thu/thivien.net)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét