Chiều bâng khuâng, bóng nắng xa dần
Một kiếp phù sinh mỏi bước chân
Biết kiếm tìm đâu mùa Nguyệt sáng
Mơ ngày tươi thắm ngát hoa Xuân ?
Đời trôi nghiêng ngả, đời xao xác
Cuộc sống trĩu buồn đeo bám thân
Vất vả, truân chuyên mà chẳng thể...
Trả xong món nợ giữa gian trần.
Tú_Yên
(14-11-2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét