Vẫn là một thoáng - tìm quên
Mượn bao câu chữ lênh đênh đở buồn
Từ ngày Trầu đoạn tiếng thương
Phôi pha cùng khúc tiêu tương - mây trời
Lạc vần
Thơ lắm hợt hời
Bơ vơ rơi giữa trùng khơi - ngút ngàn
Để rồi thu mới dần sang
Chiều buông cho chiếc lá vàng - ngẩn ngơ !
Tú_Yên
(06-11-2012)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét