Buông tay ôm mộng nửa chừng
Rớt rơi nên cứ...vừa mừng lại lo
Dòng sông thương nhớ bến đò
Vui năm tháng cũ
Buồn xo bây giờ ?
Phải chăng
Đời vốn hững hờ
Nên thơ như bỗng dại khờ - chênh chao
Chuồn nghiêng cánh đậu bờ rào
Ta nghiêng...
Bóng đổ
...lạc vào - mênh mông.
Tú_Yên
(19-09-2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét