Lưng trời
Một mảnh trăng khuya khoắc
Vẫn mãi buông rèm biêng biếc soi
Mịt mờ cuối nẻo xa khơi
Gió đi, đi mãibên đời - biệt tăm
Trăng khuyết cứ âm thầm - xa ngái
Chòng chành đêm để lại buồn thương
Nửa rời rã
Nửa vấn vương
Cũng đành khép lại thiên đường - mộng du
Mù mù…
Một bóng trăng lu
Lửng lơ.
Chiếc bóng thiên thu - một mình.
Tú_Yên
(07-03-2011)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét