Vẫn là thơ lắm thân thương
Như làn gió nhẹ dâng hương tặng đời
Nhớ gì ?
Lòng lại chơi vơi
Là em - hay bóng chim trời mù tăm
Là anh - giữa những thăng trầm
Là vu vơ với lặng thầm - đôi khi...?
Chân nghiêng lạc mộng xuân thì
Nhớ_quên cũng chẳng là gì đâu anh
Trùng trùng...
Mây trắng
Trời xanh
Bẻ đôi nỗi nhớ dệt thành niềm mơ.
Dáng thơ - vẫn mãi là thơ
Thế mà ta lại bơ vơ - lạc mình.
Tú_Yên
(20-07-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét