Mẹ cứ mãi là cây cao bóng cả
Dẫu ngày xưa, nay xa lạ vô chừng
Mưa chiều từng giọt rưng rưng
Nặng lòng con - nỗi bâng khuâng nhớ Người.
Mẹ giờ...xa...thật xa rồi
Thế sao tim cứ bồi hồi luyến thương ?
Trăm năm một cõi vô thường
Mẹ ơi !
Con muốn chung đường - Mẹ qua ?
Tú_Yên
(30-10-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét