Cái buồn cứ đến khơi khơi
Không ai xua đuổi, gọi mời được đâu
Tại mình nhiều nỗi lo âu
Nên hồn riêng mãi đắm sâu vào buồn
Thì thôi !
Gửi tặng cánh Chuồn
Nó bay đi mất - cái buồn...bay theo.
Thế là tâm tĩnh, trong veo
Như làn gió thoảng hút heo lưng trời
Giả từ mi nhé - buồn ơi !
Tú_Yên
(05-06-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét