Thế là thơ ướt hết trơn
Ướt luôn một chút tình mơn man - tình
Mưa chi ?
Mưa đổ thình lình
Để cho con nắng giật mình - đi rong.
Thế là có kẻ ngồi trông
Hạt to
Hạt nhỏ…
Mênh mông - u hoài.
Mưa rơi...
Hạt vắn
Hạt dài
Sắt se chi, để cho ai - hết hồn
Thơ rơi...
Rơi giữa hoàng hôn
Ướt thơ...
Nên dạ bồn chồn - vu vơ.
Tú_Yên
(08-01-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét