Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015
Rồi ra...
Rồi ra
Lời bỗng tắt lời
Đường tơ mỏng mảnh ai người dệt nên ?
Xót xa.
Lòng cứ buồn tênh
Vần thơ lạc vận
Chông chênh nửa đời.
Rồi ra...
Thuyền cũng xa khơi
Bến ngơ ngẩn nỗi đầy vơi - đoạn trường.
Tú_Yên
(11-12-2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
‹
›
Trang chủ
Xem phiên bản web
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét