Mượn giùm em: dải ngân hà
Có sao Ngưu_Chức
Ngàn xa - xa ngàn.
Mượn giùm một chuyến đi hoang
Để loanh quanh chổ thênh thang không người.
Một lần thôi: mượn tiếng cười
Đã xa biền biệt từ thời hoang sơ
Mượn luôn bao nỗi ngu ngơ
Cho quên những bước bơ vơ - đi_về.
Mượn bờ ruộng
Mượn con đê
Trời xanh xanh với bốn bề - nắng lên
Dừa nghiêng soi bóng dòng kênh
Mượn bàn tay nắm
Rộng thênh bước trầm.
Mượn giùm
Duyên nợ trăm năm ?
Mượn người một tiếng gọi thầm
"Mình ơi" ?
Tú_Yên
(19-03-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét