Ta đang muốn rời xa miền đen bạc
Của tình người đắng chát, lạnh lùng
Đông vui quá, mà lòng riêng hoang hoải
Nụ cười nào cô quạnh giữa mông lung ?
Rồi một lúc
Ta sẽ đi - đi mãi
Bỏ vùng trời dấu ái
...những vần thơ
Bỏ nơi mà
Ta cảm thấy bơ vơ
Đường mấy nẻo mà thẩn thờ, ngơ ngác ?
Cũng có lúc
Ta tưởng mình đi lạc
Giữa rừng hoang xao xác lá xa cành
Chẳng gì đâu
Sao đời cứ đoạn đành
Đem u ám giăng mành bất tận.
Ta sẽ đi cho lòng thôi
vướng bận
Những tâm tình lấn cấn chẳng đường ra ?
Để một lần ta lại chính
là Ta.
Tú_Yên
(08-03-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét