Con người trong thân xác
Vẫn có một linh hồn
Thả lòng về dĩ vãng
Đắm chìm giữa hoàng hôn
Đó là khi mơ mộng
Với những điều viễn vông
Đôi lúc là ảo vọng
Có, có
Rồi...
Không, không
Cũng mong mình rời xác
Hóa linh hồn vẩn vơ
Làm bóng mây muôn hướng
Hay làn gió bơ thờ.
...
Thế là hết mộng...hết mơ
Thế là hết cả vần thơ u sầu.
Tú_Yên
(27-06-2010)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét