Ngàn năm
Xuân đến rồi đi mất
Quán trọ buồn thiu giữa cõi trần
Người ở phương nào
Ta chẳng biết
Xuân về...
Có thấy dạ bâng khuâng ?
Mỗi độ mùa sang hoa rực rỡ
Mà đời như chiếc lá vàng rơi
Xuân đến
Mang về muôn sắc thắm
Trong Ta
Xuân lại đã đi rồi !
Tú_Yên
(03-02-2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét