Chị là cơn gió mùa Đông
Em như vạt nắng ấm nồng mênh mang
Từ ngày em bước chân sang
Mang cho chị - chút dịu dàng mùa Xuân
Chị là cơn gió bâng khuâng
Lang thang đi mãi trên trần gian xa
Em như bóng nắng chiều tà
Nhẹ nhàng…se sẽ…
Trôi qua cuộc đời
Chị là làn gió chơi vơi
Cứ bay…
Bay mãi
Một thời buồn tênh
Em như mây - trôi bồng bềnh
Cùng cơn gió chị ngông nghênh reo cười
Từ có em
Chị yêu đời
Có em - chị được nghe lời thân thương
Ừ !
Là một giấc mộng thường
Mơ về em đấy
Em thương bên đời.
Tú_Yên
(04-11-2007)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét