Tơ trời em dệt thành thơ
Thả cho trôi hết mộng mơ một thời
Bềnh bồng những thoáng chơi vơi
Chớm hồn rẽ lối
Nụ đời hư hao
Dệt mây cho gió xôn xao
Dệt tà áo lụa vướng vào then song
Liễu nghiêng soi bóng bên dòng
Gió về ươm vạt nắng hồng lả lơi
…
Nên chăng hư ảo một thời
Tình thơ theo sóng về nơi bạt ngàn.
Tú_Yên
(01-05-2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét