Thì cũng phải
Những bài thơ còn đó
Mà Phượng hồng ngày cũ đã tàn phai
Cặp sách năm nào xa vội đôi tay
Để còn lại - chỉ niềm mơ rời rã.
Thì cũng phải
Ta đã thành xa lạ
Chẳng còn chi để nhung nhớ, ngóng chờ
Những bài thơ - chỉ là những bài thơ
Nằm lặng lẽ trong góc buồn ký ức.
Thì cũng phải...
Mơ - không bao giờ là thực
Giữa đời thường, tiềm thức biệt mù khơi
Mơ là mơ...
Mơ chỉ để mơ thôi
Đừng nhớ nữa
Nầy người ơi - đừng nhớ.
Tú_Yên
(15-11-2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét