Ta về khép cửa nỗi lòng
Trời hiu hiu lạnh
Trời mênh mông buồn.
Trăng đầy
Ơi ! Bóng trăng suông
Có soi sáng được con đường truân chuyên ?
Niềm riêng - là nỗi niềm riêng
Ai người chia sẻ ưu phiền trong ta
Tuổi xuân ngày một trôi xa
Thời gian sao mãi phôi pha qua đời ?
Ta về khép lại tình người
Trả cho ai cả một thời mộng mơ
Ngàn năm trăng mãi chơ vơ
Trăm năm có trọn ơ hờ trần gian ?
Buồn chăng hỡi bóng trăng vàng ?
Thềm rêu phong
Lá bạt ngàn - gió đưa
Yêu thương xin trả ngày xưa
Ta về - khép lại cơn mưa vào lòng.
Cuộc đời là một dòng sông
Cuộc đời là những hư không tháng ngày
Ta về - khép lại ngày mai
Ngẩn ngơ với những năm dài buồn tênh !
Tú_Yên
(01-08-2007)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét