Chiều về sắc nắng mờ phai
Rằng ta: nợ tháng năm dài
Phải không ?
Nợ tình thơ giữa mênh mông
Nợ thêm cơm áo bên dòng thời gian
Chiều rồi
Vệt nắng vàng loang
Phiêu phiêu một giấc mơ hoang cuối mùa
Nợ người.
Ta đã trả chưa ?
Sao câu thơ lại như mưa đượm buồn
Đêm về và hạt sương buông
Lắt lay theo bóng suối nguồn mờ xa
Nợ Người một giấc mơ qua
Nợ Ta - cơn gió la đà ngoài hiên
Rã rời
Rũ cánh chim Uyên
Vì đâu lòng cứ chao nghiêng giữa đời ?
Nợ mình một kiếp rong chơi
Xốn xang câu_chữ
...Một trời ngu ngơ
Hỏi lòng: sao cứ hoài mơ
Nợ tri âm !
Biết bao giờ - trả xong ?
Tú_Yên
(07-11-2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét