Lang thang theo gió bên trời
Trôi về đâu một quãng đời chông chênh ?...
Người lang thang mãi hoài theo cơn gió
Trôi về đâu ?
Ôi ! Một kiếp lữ hành
Trời cao vợi và vầng mây xanh lắm
Mà cuộc đời sao lắm nỗi loanh quanh ?
Gió bay giữa khoảng không gian lồng lộng
Thế giới mơ hồ
Câu_chữ cũng đi hoang
Thì cứ nghĩ là một lần ghé bến...
Bến thơ buồn và một chuyến đò ngang.
Tú_Yên
(05-06-2009)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét