Ngày tháng cũ ta mơ nhiều quá đổi
Để bây giờ héo hắt nỗi tiêu sơ
Con thuyền mộng cứ luôn hoài quay ngược
Khiến lòng ta thất vọng mãi - đâu ngờ
Vầng trăng bạc thì nghìn năm vẫn thế
Ánh sao trời nhấp nháy mịt mù xa
Bao lem lấm trần gian nào xóa được
Những mong chờ...Chân_Thiện_Mỹ - đi qua
Ta cũng muốn vươn vai thành Phù Đổng
Vút roi thần đánh đuổi những bùn nhơ
Cứ quanh quẩn trong nhân sinh, trần thế
Đã trôi xa…rồi quay lại - chẳng ngờ.
Thôi đành thế !
Vẫn còn hoài nỗi nhớ
Của một thời mơ mộng với bâng khuâng
Thơ ta mãi là nỗi lòng con nít
Cứ ước mơ đời là tháp ngọc - bao lần.
Rồi thất vọng - thơ Ta buồn rũ rượi
Mắt lệ nhòa, đành khép khẽ rèm mi
Chẳng còn muốn nhìn quanh làm chi nữa
Thơ rơi rồi
Nhặt lại được - mấy khi ?
Tú_Yên
(27-02-2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét