Dòng sông soi bóng nguyệt
Gió lay - ánh trăng tan
Cuộc đời - không rồi có
Duyên trăm năm – bẻ bàng
Trần gian là tạm bợ
Con người có - thành không
Sao mãi hoài ngóng đợi
Những gì trong mênh mông
Thôi đừng trông chi nữa
Hãy thả lòng theo mây
Cho trôi đi phiền muộn
Đời - vèo theo gió bay.
Tú_Yên
(10-01-2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét