Những bông hoa bình dị trước sân nhà
Mời anh đếm giọt sương mềm
Mời anh đếm cả lời đêm tự tình
Kia là hạt nắng bình minh
Mời anh đếm hết giùm mình – được không?
Hỏi người hay hỏi lá lay
“Bao năm qua đã đếm ngày xong chưa
Một đời có mấy cơn mưa
Và con nắng xế…đủ_vừa đến đâu?”
Nơi tôi ở sắp sang mùa nắng
Bấc về đầy khoảng lặng trước sân
Không là cái rét nàng Bân
Chỉ hơi se lạnh (chỉ ngần ấy thôi)
Em là gió
Anh là mây
Cùng nhau bay giữa trời đầy nắng chan
Vượt bao sông, suối, đại ngàn
Miên man dạo khúc…tình tang bên đời.